PDA

View Full Version : Limp Bizkit_một phần biểu tượng của NU


hayashi_chibijou
01-08-2008, 12:24 AM
Câu chuyện xung quanh ban nhạc Limp Bizkit chỉ là một truyền thuyết cỏn con trong bao truyền thuyết khác của nhạc Rock. Một câu chuyện về sự thành công vô cùng chớp nhoáng – Limp Bizkit vươn dậy từ sâu thẳm của nơi phát sinh tối thượng của nền nhạc rock miền Nam nước Mỹ - bằng những âm thanh pha trộn nhuần nhuyễn, không thương tiếc lỗ tai người nghe, giữa nhạc hip – hop và metal mà có thể dễ dàng khiến cho Ronnie Van Zandt cũng phải lăn lộn dưới mồ.
Để dễ hình dung, có thể nói âm thanh của Limp Bizkit là sự hoà lẫn của Korn, Rage Against The Machine, Jane’s Addiction và rap . Chi tiết hơn thì những tay rock vùng Jacksonville này đã tung ra một cú đấm mà chỉ tiếng gió của nó thôi cũng có thể làm bạn knock out ngay. Những âm thanh guitar như sấm rền và những tiếng kim khí ( metal) khua nhức óc đc cất lên song hành cũng những tiếng nện thình thịch, gấp gáp ( hip- hop), những âm thanh trầm đục ( bass) khiép đảm và những câu nói nhanh ( rap) đầy vẻ gây hấn. Xem vậy còn chưa đủ, Limp Bizkit sau này còn gia cố thêm âm thanh của mình bằng tài năng “ cọ quẹt” hiểm ác của DJ Lethal, cựu thành viên của House Of Pain.
Limp Bizkit vươn lên thành ban nhạc đầu đàn trong vòng xoáy của nhạc pop vào thời điểm chập choạng bước sang thiên niên kỉ mới vào cuối năm 1994 tại thành trì của nhạc Rock phương Nam : Jaksonville, Fla ( quê hương không ít ban nhạc như Molly Hatchet, Lynyrd Skynyrd và 38 Specail). Mọi chuyện bắt đầu chuyển động khi ca sĩ Fred Durst tập họp cùng người bạn thời nối khôe của anh, cũng là tay bass, Sam Rivers. Phần tiết tấu của Limp Bizkit nhanh chóng đc củng cố thêm sau khi Rivers đưa người anh em bà con của mình từ nuớc ngoài về, tay trống nhạc Jazz John Ottto. Tay guitar Ưes Borland chẳng mấy chốc cũng gia nhập.
Thật ra ai cũng biết việc tập họp lại thành một ban nhạc mới chỉ là một nửa công đoạn. Bạn còn fải nghĩ ra một cái tên nghe thật kêu nữa. Điều trớ trêu là biệt danh của ban nhạc đc hình thành trong một trong những khoảnh khắc huyền bí của Rock and Roll, khiến bạn liên tưởng trở lại ngay đến huyền thoại về cách mà band Led Zêpplin đã nhận đc cái tên của nó. Theo đó, có một lần Durst và một người bạn đang nói chuyện với nhau và người bạn ucả Durst mới than rằng đầu óc của Durst giống như “ một cái bánh bích quy nhúng nước “ < limp biscuit> . NHận thấy câu này cũng có gì đó hay hay, Durst và cả bọn nhanh chóng thôg qua ( cũng như Zep, thập chí đổi cách viết đi một chút ). Và thế là Limp Bizkit đc chính thức chào đời.
Cùng với sự xuất hiện của mình, họ mang đến một thứ hỗn hợp Rap - Hip-Hop - Hardcore - Heavy Metal. Ban nhạc đã hợp nhất và nấu chảy tất cả những yếu tố này, không ai khác chính là Limp Bizkit, một trong hai cái tên tiên phong tạo nên trào lưu Nu Metal.
Một phần của lý do giúp họ đứng được tách biệt ra khỏi những người đồng hàng ngũ trong thứ âm nhạc mới chính là những sinh lực tiềm tàng mãnh liệt và điên cuồng chưa từng xuất hiện trước đây. Limp Bizkit có thể không có những ý tưởng căn nguyên (họ là những gì phát triển tiếp sau những ban nhạc như Korn, Faith No More và Red Hot Chili Peppers) - nhưng họ lại là những kẻ nắm được cái nhìn, sự mong đợi của giới trẻ và tạo nên được những âm thanh tốt. Limp có những khoảng cắt với nhịp điệu mạnh mẽ và những cú móc đáng nhớ, tất cả chúng xuất hiện trong nhưng track gập ghềnh.

Khoảng thời gian giữa những năm 90, khi mà Limp Bizkit cho ra đời album thứ 2 của họ, "Significant Other", cũng chính là thời điểm sục sôi nhất của Nu Metal. Đây là album được chào đón vô cùng nồng nhiệt và nó dễ dàng vượt qua cái danh hiệu bạch kim tới 4 lần. Chẳng mấy chốc thì cái công thức chung của những hợp âm guitar thứ chỉnh xuống tông, nhưng cây đàn trùng 7 dây, những âm thanh xô đẩy gây rợn ngợp nơi sống lưng và một vocal gầm gừ với ca từ về sự đau đớn trong tâm hồn... lấn chiếm khắp nơi. Những ban nhạc Nu Metal vì thế nối tiếp nhau ra đời: Deftones, Coal Chamber, Linkin' Park, Staind, Slipknot...
Limp Bizkit cố gắng tạo nên danh tiếng cho mình bằng những hoạt động quảng bá không ngừng và bằng cách đó họ đã nâng cao bản thân lên một vị trí dẫn đầu đầy tham vọng. Thứ âm nhạc mang tính cách mạng của ban được tiếp tục xây dựng quanh những âm thanh quá tải thêm vào đó luôn là những hoa mỹ bay bướm của thứ ảo giác mới trong vô số những sáng tạo dữ dội, xoáy cuộn của dây đàn và thậm chí cả những ngâm nga gây ngạc nhiên phía nền. Ca từ luôn là những cảm xúc tội lỗi tức giận hối hận được khuấy tung trong sự chia cắt...

Tất nhiên âm nhạc của những kẻ tiên phong như Limp Bizkit và Korn là vô cùng thô ráp và gấp khúc, đó chính là những lý do mà không phải bất cứ một fan nghe nhạc rock nào cũng đánh giá cao ban nhạc khi lần đầu lắng nghe họ. Tại châu Á thì những ban nhạc Nu Metal chau chuốt và giai điệu rõ ràng hơn như Linkin' Park, luôn chiếm ưu thế.

"Result May Vary" là một trong những album được trông chờ nhiều nhất trong năm 2003, nhưng có vẻ như khi Limp Bizkit đang dần xuống sức khi thiếu đi tay guitar Wes Borland. Album dường như không còn nhiều những ý tưởng mới, dần bị nghiêng sang thứ phong cách trầm hơn kiểu như nhóm Staind và rơi vào sự tái sinh những ý tưởng cũ từ những cú riff cho tới những giai điệu. Nhưng cũng có thể đây chỉ là những ý kiến chủ quan khi mà người ta đã quá quen thuộc với cái phong cách khó khuất phục của Nu Metal mà Fred Durst (ca sĩ của nhóm) lại chủ định đưa ra một album mới theo chiều hướng thuần Rock hơn trước.

Một lý do khác mà người ta đưa ra chính là Nu Metal đang bước vào những giai đoạn cuối bão hòa của mình và đang chờ đợi những biến chuyển mới. Trong thời gian này, những ban nhạc như Linkin Park, Nickelback lại vẫn giữ được lượng thính giả ổn định cho mình. Album mới của Linkin Park: "Meteora" (với độ dài vừa đủ 36 phút) vẫn ở vị trí bạch kim. Có đủ yếu tố Rap trong âm nhạc của Linkin Park và họ lại cũng có nhiều thứ giai điệu dễ được chấp nhận, Mike Shinoda đọc Rap trong khi mà Chester Bennington hát những phần điệp khúc vút cao. Đó là sự hấp dẫn của họ, những con người khéo léo sử dụng thứ chất liệu Rock và Hip-Hop. "Plus" và "Top 40 radio" vẫn phát đi những single mới của họ...

Tuy vậy, nếu phải so sánh người ta vẫn đánh giá "Result May Vary" cao hơn và đây sẽ là album thích hợp không quá thô ráp cho những ai muốn tiến vào những âm thanh của Limp Bizkit - những âm thanh nhiệt huyết nhất trong sự nấu chảy của Metal, Punk & Hip-Hop. Trên tất cả họ vẫn là một trong những nhóm tiên phong tạo nên những quy luật mới trong cách chơi guitar và cho chính thứ âm nhạc Nu Metal, đó chính là không theo bất kỳ một quy luật nào trước đó cả...

hayashi_chibijou
02-08-2008, 12:53 AM
rồi có lúc cái box Rock này chết thôi,chẳng ai thèm ngó ngàng đến cả!

hayashi_chibijou
08-08-2008, 03:59 PM
một số bài hát của Limp Bizkit giới thiệu với mọi người!
http://www.nhaccuatui.com/l/PGpeVWw4qvsF
lẫn vào hai bài của Microwave nhưng hai bài đấy hay mà,thưởng thức nhá các bạn

hayashi_chibijou
11-08-2008, 12:17 AM
Một thời gian khá lâu chẳng ai nghe thấy tin tức gì từ ban nhạc Limp Bizkit, nhưng cựu guitar của nhóm, Wes Borland, sẽ nhanh chóng thay đổi điều đó.


Cựu guitar của Limp Bizkit, Wes Borland


Vào ngày 5/6, ban nhạc mới của anh, Black Light Burns, sẽ phát hành thu âm đầu tay, "Cruel Melody", trong đó tập trung nhiều tác phẩm mang đậm chất nhạc Borland hơn là heavy rock của Limp Bizkit.

"Có nhiều dấu vết còn lại của những gì tôi thường làm, nhưng cũng có rất nhiều cái mới tôi đã thăm dò và bây giờ thể hiện", Borland nói với Billboard.com.

"Tôi ví công việc trước đây của tôi "thật non nớt và thiếu chín chắn", và về cơ bản phần nào là một thứ nhạc thực sự nặng về tiệc tùng. Đó không bao giờ là thứ tôi muốn làm. Tôi thực sự đứng đằng sau (album Bizkit đầu tay) ’Three Dollar Bill Y’all’ và sau đó bởi nó lộn xộn thế nào ấy, đúng là ít may mắn hơn với thứ nhạc lấy từ trong đó. Đây là cái tôi đang gửi lại lần nữa".

Được cựu thành viên Nine Inch Nails, Danny Lohner (cũng là người chơi bass) sản xuất, "Cruel Melody" cũng cho thấy Josh Freese nắm giữ trách nhiệm trống còn Josh Eustis chơi keyboard, trong khi Borland giữ nỗ lực gấp đôi với vai trò ca sĩ chính.

Trong tour diễn sắp tới, Borland sẽ được gutarist thứ hai Nick Annis, bassist Sean Fetterman và tay trống Marshall Kilpatric hỗ trợ.

Trong khi một số ca khúc sẽ thoả mãn các fan hâm mộ Bizkit thân thiết (cụ thể là "Coward"), nhiều đường vòng vào lĩnh vực này được Nine Inch Nails ("Animal") và Queens Of The Stone Age ("Mesopotamia") sử dụng. Cựu ca sĩ Concrete Blonde, Johnette Napolitano cũng xuất hiện trong "I Am Where It Takes Me".

Album này sẽ là thu âm đầu tiên được phát hành qua hãng mới của Ross Robinson, I Am: Wolfpack, và Borland không thể hạnh phúc hơn nữa về ngôi nhà mới của mình.

"Tất cả những ca khúc mới mẻ này đều cuốn hút mọi người và quả đúng như tôi đã tới thiên đường -- thật quá dễ dàng tạo nên những bước chuyển hiện nay", anh nói. "Theo nghĩa đen giống như ba hoặc bốn người cùng nhau ra một quyết định, thay vì một lượng công việc giấy tờ vô tận".

Ban nhạc cũng có được một khởi đầu thuận lợi trong album số hai, đã viết được năm ca khúc mới cho dự án sẽ được ra mắt năm tới.

Và với những gì vẫn còn đang gây bất ngờ đó, đâu là cơ hội cho Borland biểu diễn bên cạnh Fred Durst thêm một lần nữa?

"Bạn có thể chẳng bao giờ nói trước được điều gì sắp xảy ra, bởi cuộc sống luôn biến đổi thăng trầm đầy thú vị-- lúc nào nó cũng quẳng những thứ mới vào con đường tôi đi", anh nói. "Vì vậy chẳng bao giờ bạn có thể nói ’không bao giờ" với bất cứ thứ gì, nhưng tôi thực sự nghi ngờ về điều đó. Black Light Burns với tôi giống như đi cùng với một cô gái hot nhất trong trường.

Tại sao tôi muốn quay trở lại đi với một người nào đó không dễ coi với tôi và hạn chế tôi làm bất cứ thứ gì? Điều này tương tự như, ’Ồ, đây là thứ thực đáng sợ và thật dễ bị đánh lừa’. Tại sao tôi muốn trở lại với một thứ gì đó quá khó khăn và vất vả với tôi chứ?"

Album này khá là khó nghe đó ^^
Chất nhạc cũng pha trôn khá nhiều, có industrial, alternative, funk và thậm chí cả gothic nữa. Nhưng nếu ai thích Wes Borland thì nên nghe album này, sẽ ko thất vọng đâu!
Nếu cần tớ tìm link cho mà down